PhotoHà Nội đêm 2-9: Đường rực đèn, pháo hoa rực trời
Giáo dụcTrẻ nghèo gánh gồng vào năm học
Photo
Giáo dụcTuần trước, bọn trẻ sụt sùi vì
chuyện anh chàng Park Yong Ha, nam diễn viên Hàn Quốc điển trai đã từng làm vô
số khán giả châu Á, tất nhiên cả khán giả Việt Nam (cả mấy bà nội trợ vừa nấu
cơm vừa xem phim truyền hình dài tập, không riêng bọn trẻ), tốn khá nhiều nước
mắt với vai chàng Kim Sang Hyuk trong bộ phim truyền hình Bản tình ca mùa Đông
bỗng dưng tự vẫn và chết tại nhà riêng ở Seoul, Hàn Quốc.
Sao Hàn tự vẫn nhẹ như không vậy đã là mấy người. Những người đẹp, trẻ, tài
năng, giàu có và danh vọng… Lý do để không sống nữa của họ, ngoài một vài trường
hợp do tài chính, chủ yếu do tâm lý, do buồn.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Lý do này đáng ngại lắm. Vì chẳng
riêng người trẻ nước Hàn, người trẻ nước mình cũng… buồn? Tháng Sáu vừa rồi, kết
quả cuộc Điều tra quốc gia về vị thành niên và thanh niên Việt Nam (SAVY) lần
thứ hai do Tổng cục Dân số và Tổng cục Thống kê, với hơn 10.000 mẫu khảo sát ở
63 tỉnh thành, tiến hành từ năm 2008, được công bố. Nhìn vào đó, người ta thấy
rằng: bọn trẻ gần đây, so với cuộc điều tra SAVY lần thứ nhất cách đây 5 năm,
bày tỏ sự buồn chán của mình nhiều hơn hẳn.
Mà bây giờ bọn trẻ sống đủ đầy vật chất hơn, điều đó là hẳn nhiên. Lần điều tra
này, có 2% bọn trẻ cho biết gia đình mình có ô tô và 11% lướt mạng tại nhà được.
Thế nhưng các nhà xã hội học cho biết tỷ lệ thanh thiếu niên trải qua cảm giác buồn chán đã tăng lên, từ 32% đến 73%. Kết quả cho thấy, 73,1% từng có cảm giác buồn chán; 27,6% từng “rất buồn”, thấy mình vô tích sự đến nỗi không muốn hoạt động như bình thường. Có tới 21,3% từng thất vọng hoàn toàn về tương lai và 4,1% nảy sinh ý nghĩ tự tử.
Và tệ hơn nữa, càng trẻ, cảm giác
buồn chán lại càng nhiều hơn các nhóm tuổi khác. Có tới 75% người được hỏi trong
độ tuổi 14 - 17 và 18 - 21 từng trải qua trạng thái đó, trong khi ở nhóm tuổi 22
- 25 là hơn 65%.
Kết quả điều tra này chắc chắn sẽ làm lo âu cả xã hội. Vật chất một khi không
làm cho tinh thần tốt lên. Những ông bố bà mẹ chăm lo làm giàu nếu biết nghĩ sẽ
phải có thời gian hơn để dành cho con cái, các hoạt động đoàn thể phải được chăm
lo hơn… Điều này có vẻ như ai cũng biết. Nhưng làm cho trẻ hết buồn có lẽ không
chỉ thế...
Câu trả lời chủ yếu dành cho người lớn. Mà người lớn thì… Một vụ như vụ ông chủ
tịch tỉnh Hà Giang sẽ làm bao đứa trẻ buồn? Trong đó có con cái ông ta, những
đứa trẻ chắc chắn không thiếu thốn vật chất như mấy cô học trò thầy Sầm Đức
Xương. Gương xấu người lớn kể bao nhiêu cho đủ...
Nhưng thế chưa hẳn là nguyên nhân chính, vì bọn trẻ còn có những người lớn gần
gũi dạy bảo khác, miễn là dạy bảo chân thành. Và không cười khi chúng gặp chuyện
không may. Nói vậy là bởi một khi có một bài thi ngô nghê, báo chí đăng ngay để
bêu riếu, sao không bêu riếu người dạy chúng để chúng làm bài như vậy?
Hoặc việc trẻ phải nhập viện tâm
thần với tỷ lệ khá cao, việc này cũng bị một tờ báo đem ra cười cợt: Bi hài hội
chứng “tâm thần phân liệt” của giới trẻ. Không hiểu sao ở đây người ta nhìn thấy
khía cạnh hài, những chuyện lẽ ra nên khóc vì đau đớn, và người ta kể thành
chuyện hài những ca mắc chứng tâm thần. Vô cảm thế, làm sao bọn trẻ không buồn?
Khi bọn trẻ buồn, hãy nhìn lại toàn xã hội!
Theo Remote
Thể thao Văn hóa
Bây giờ có bà nào bắt được quả tang chồng ngủ với bồ vẫn tươi tỉnh như không, chỉ bắt cô bồ của chồng chơi đàn ca hát như Hoạn Thư không nhỉ?
Đang nắng nóng, mất điện, người đủ cả hoa quả nước khoáng rượu bia cũng rũ ra huống gì cây cỏ mùa khô hạn, thì nghe có cái hội thảo tên là Quốc hoa Việt Nam: Sự cần thiết tôn vinh và Tiêu chí lựa chọn.
Ngày giải phóng miền Nam cách đây 35 năm, hàng đoàn quân chiến thắng trở về, biết bao gia đình trùng phùng sum họp thì gia đình bà lại bao trùm cảnh biệt ly. Bởi tin báo tử của chồng bà cũng vừa về tới nơi. Nhìn thấy các con đang ôm nhau khóc, đầu chít khăn tang, bà cũng quỳ sụp xuống, khóc không thành tiếng.
Ừ thì Tết không rộn ràng, háo hức như ngày xưa. Ừ thì truyền thống đang bị hiện đại với những quay cuồng công việc lấn lướt. Ừ thì con trẻ chả còn thiết tha với áo mới, lũ teen teen có khi quên cả đi thăm ông bà ngày đầu năm chỉ vì mải tour xuyên Việt.
Mùa đông Hà Nội, dù ai yêu ai ghét nhưng vẫn luôn là cái gì rất riêng của Hà Nội. Chỉ cần ra sân bay ở Hà Nội và TP. HCM thôi, sẽ thấy thú vị vô cùng.
Chuyện hy hữu trăm năm bây giờ đã thấy. Người dân Hà Nội đi bộ qua đáy sông Hồng. Và người ta trồng rau, đỗ, ngô và lạc, và cả dâu, nếu muốn, ở đáy sông, nơi mà hàng ngàn năm nay là nơi cư ngụ bình yên của Long vương.
Không thể phủ nhận thành tích của người đẹp Việt Nam trong thời gian gần đây khi tham gia những cuộc thi nhan sắc trong và ngoài nước. Tuy nhiên, sự dài dòng trong phần thi ứng xử và giới thiệu mình trước khán giả đã làm họ đôi khi mất điểm.
Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.
Lợn tai xanh, rùa tai đỏ
Khi cái đẹp lên giá
Nhân chuyện trải thảm đỏ
Tháng tám đừng mưa...
Khi người ta trẻ, mà buồn...
Chuyện vặt ở đám tắc đường
Mệt!
Nhật ký ngày mất điện
Bỗng dưng thấy... dốt
Festival này bạn có về không?